Motiva tháng thứ 1) Mình khuyên nên làm khi còn trẻ, dù chỉ là sớm hơn một tuổi! (Cảnh báo bài viết dài)
Chào mọi người..! Vì là bài viết đầu tiên nên mình hơi run một chút, nhưng mình vẫn muốn viết lại để làm kỷ niệm. Đây là những dòng mình ghi lại trong ghi chú mỗi ngày nên có thể hơi dài dòng và lộn xộn, mong mọi người thông cảm nhé~
Trước tiên là chỉ số của mình:
▲ Cao 168-169cm / Nặng 53-55kg
▲ Vòng chân ngực 70 / Độ rộng mô ngực 12
▲ Mình làm đường chân ngực, túi Motiva Demi 380cc cả hai bên.
(Ban đầu bên trái định làm 360cc nhưng bác sĩ đã điều chỉnh cho cân đối trong lúc phẫu thuật).
▲ Bác sĩ thực hiện là bác sĩ Kim Joo-won !!
Nói trước luôn là mình không hề hối hận một chút nào khi làm ở Melon... Mình cực kỳ hài lòng về mọi mặt. Mình đã định nếu có điểm nào chưa tốt thì sẽ viết ra nhưng thực sự là mình quá hài lòng!
1. Động lực phẫu thuật
Ngực lép là nỗi mặc cảm của mình từ nhỏ, nhưng vì giá cả và nỗi sợ phẫu thuật nên mình không dám nghĩ tới. Tuy nhiên, mình là người rất coi trọng dáng quần áo và hay mặc đồ ôm, nên mình cảm thấy rất nản khi thấy bản thân cứ phải cố sống cố chết dùng mút độn rồi miếng dán ngực để "hack" vòng một ^^.. Lúc đó lại là mùa hè, mồ hôi nhễ nhại rồi da dẻ nổi mẩn nên mình đã quyết tâm phẫu thuật.. ㅠ
2. Lý do chọn bệnh viện
Vì đang đi làm nên mình đã xin nghỉ nửa buổi để đặt lịch tư vấn. Mình đã tìm hiểu trên mạng (Gangnam Unni, Yeouya...) rất nhiều! Nghe nói trên Gangnam Unni có nhiều review ảnh đã qua chỉnh sửa nên mình chọn ra 3 nơi có review tốt nhất trên Yeouya!
Mình đặt lịch theo thứ tự Melon, 00, 000. Cuối cùng mình chọn Melon - nơi đầu tiên mình đến tư vấn - vì dù là lần đầu nhưng mình cảm thấy cực kỳ thoải mái..! Cứ như thể mình chắc chắn sẽ làm ở đây vậy? ㅋㅋ Thật ra ban đầu mình định chỉ đi tư vấn cho biết thôi chứ sợ quá để sau mới làm, vậy mà cuối cùng lại chốt luôn thế này đây^^.
Dù sao thì mình cũng là người Hàn Quốc điển hình (?), nên việc thời gian chờ đợi ngắn và mọi thứ diễn ra nhanh chóng khiến mình rất ưng ý. Khi vào phòng tư vấn, chị quản lý tư vấn rất thoải mái, bác sĩ cũng giải thích nhẹ nhàng cặn kẽ nên mình cực kỳ tin tưởng.
Chăm sóc hậu phẫu kỹ lưỡng, bảo hành trọn đời, các dịch vụ đi kèm... và trên hết là câu nói của chị quản lý: "Cứ thoải mái suy nghĩ rồi quyết định", không hề ép buộc đặt cọc hay khuyến mãi trong ngày, chính là điều khiến mình ấn tượng nhất.
Tuy nhiên vì là lần đầu tư vấn nên chưa có gì để so sánh, mình vẫn đi thêm các viện khác trong ngày hôm đó. Nhưng đúng là khi đi tư vấn trực tiếp, mình mới thấy bản thân dần hình thành những tiêu chuẩn riêng. Cá nhân mình thấy bệnh viện tư nhân ấm cúng hơn là các bệnh viện lớn kiểu "công nghiệp" (?), bệnh viện thứ hai mình đi thì thời gian chờ đợi quá lâu làm mình mệt mỏi.. Và mình nghe nói ở những nơi như vậy, việc gặp bác sĩ để chăm sóc hậu phẫu là cực khó nên mình hơi ngại (chưa kể giá cả chênh lệch khá nhiều, và viện thứ hai ép đặt cọc + khuyến mãi trong ngày khá nhiều ㅠ).
Dù vậy mình cũng từng phân vân vì quy trình tư vấn ở đó rất kỹ (kiểm tra siêu âm, đo kích thước tổng thể, cho xem video quá trình phẫu thuật...), và bác sĩ ở đó chuyên làm đường nách nên phục hồi nhanh không đau.. Nhưng vì mình hay mặc áo ba lỗ nên mình chọn đường chân ngực và quyết định theo cảm tính ban đầu của mình.
3. Ngày phẫu thuật
Hôm trước mình đã đặt khách sạn gần đó và đến viện trước 9h30 sáng. Vì có kế hoạch nội trú nên mình để đồ vào phòng bệnh trước rồi hồi hộp chờ đợi. Sau khi nghe giải thích, chụp ảnh, siêu âm... mình vào tư vấn thiết kế với bác sĩ.
Lúc đầu tư vấn mình không tham lam gì, chỉ muốn dáng áo đẹp nên định làm size 340, 360 để ra dáng full B-C thôi. Nhưng sau khi xem review thấy bảo nếu làm nhỏ sẽ hối hận nên tự nhiên mình lại thấy muốn to hơn chút.. ㅋㅋ Thế là mình đưa ảnh chụp màn hình cho bác sĩ xem và sau khi thảo luận, vì mình cũng cao nên bác sĩ bảo làm to hơn cũng được, thế là đổi sang 380cc (bác sĩ bảo sẽ ra dáng full C).
Đây là lần đầu tiên trong đời mình phẫu thuật và gây mê toàn thân nên khi nằm trên bàn mổ, chân mình run cầm cập.. Sợ đến mức mình hơi hối hận một chút.. Kiểu "Tự nhiên làm cái này làm gì nhỉ? Giờ muốn về nhà quá". Nhưng các chị y tá hỏi han xác nhận thông tin nên mình cũng bận trả lời mà quên bớt sợ!
Sau đó bác sĩ gây mê vào, trông bác sĩ rất có thần thái..! Bác sĩ lo lắng vì mình bị cong vẹo cột sống nên sau phẫu thuật lưng sẽ đau nhiều, nghe vậy mình lại càng sợ vì lo đau và lo gây mê có vấn đề gì không ㅠㅠㅠㅠ
Và rồi sau một mũi tiêm, hít thở sâu hai cái, chị y tá đã gọi mình dậy bảo phải tỉnh táo lại.. ㅋㅋㅋㅋ Chắc do thuốc mê nên mình cứ lơ mơ chỉ muốn ngủ tiếp nhưng chị y tá cứ liên tục gọi mình dậy!! ㅎㅅㅎ
Suy nghĩ đầu tiên của mình là "Sống rồi"... Uống chút nước và ăn một viên kẹo thì mình dần tỉnh táo lại, dù vẫn hơi chóng mặt. Ngực không đau mà chỉ thấy hơi căng tức? Mình cứ nghĩ là do có thuốc giảm đau truyền vào nên mới ổn thế, nhưng càng về sau cơn đau càng rõ rệt ㅠ Băng ép thì bí bách.. chỉ cần cử động nhẹ là thấy nhói nên mình rất sợ.
Dù chưa mang thai bao giờ nhưng mình cử động rón rén y như mấy bà bầu trong phim vậy. Việc nhấc tay hay cử động nhẹ, đau ở vết mổ thì đều ổn, nhưng cứ dùng đến cơ ngực một chút là nhói nên mình gần như biến thành búp bê gỗ.. Mình cũng cố đánh răng rồi đi bộ một chút, nhưng đến đêm thì vùng ức đau quá nên chỉ nằm thôi (phòng nội trú cực thích, có giường điện + tivi StandbyMe là nhất TT).
Cứ mỗi giờ các chị y tá, bác sĩ gây mê, rồi cả bác sĩ chính đều luân phiên đến kiểm tra, mình cần gì là có ngay nên mình rất cảm ơn ạ. Bác sĩ bảo ca mổ thành công nhưng mình sợ cử động mạnh sẽ bị biến dạng nên đã cố gắng cực kỳ cẩn thận (đúng kiểu nhát gan luôn..).
4. Ngày thứ 2 (Xuất viện)
Cả đêm mình phải ngồi ngủ nên cứ 1 tiếng lại tỉnh một lần, vùng ức vẫn đau âm ỉ.. Rạng sáng các chị y tá vẫn đến kiểm tra và sáng ra thì chuẩn bị cháo cho mình. Chắc do không cử động được và thấy bí bách nên mình chỉ ăn được 5 miếng cháo là không nuốt nổi nữa.. Thấy mình đau nên các chị tiêm giảm đau cho và cuối cùng mình cũng được tháo băng.. Cảm giác thấy ngực mình nhô lên.. thật sự rất lạ lẫm!
Vì có băng ép trên nên vẫn hơi khó thở nhưng tháo băng ra thì đỡ hơn nhiều. Thấy nhiều người bảo gây mê xong bị đau họng nhưng mình chẳng thấy đau tí nào, lạ thật.. Chỉ là nhịn ăn uống nên thấy khát thôi. Hôm sau họng mình cũng không đau tí nào! Bác sĩ gây mê ở đây nổi tiếng lắm, đúng là có lý do cả ㅠ
Sáng hôm sau gặp bác sĩ, nghe giải thích ngắn gọn cách dùng áo định hình và băng ép trên rồi mình xuất viện. Cảm giác căng cứng rất lạ và mệt nên mình đi ra rất cẩn thận ㅠ Ghé nhà thuốc lấy thuốc, qua Olive Young mua khăn tắm khô rồi mình đi tàu điện ngầm về nhà luôn.
Viết ra thì có vẻ không vất vả lắm nhưng thực sự mình đã về nhà với tốc độ "slow motion" của thế giới.. Về đến nhà tình trạng cũng không khá hơn, mình đã hiểu cảm giác "ngủ là một cực hình" là thế nào.. Nằm xuống hay ngồi dậy đều cực kỳ khó khăn.. Hóa ra cơ ngực được sử dụng ở rất nhiều tư thế, và cảm giác căng tức như sắp nổ tung khiến mình rất mệt..
Bác sĩ bảo cuối tuần cứ nghỉ ngơi rồi thứ Hai đi làm bình thường nên cuối tuần mình chỉ ở nhà nghỉ ngơi, không đi đâu cả.. Đến ngày thứ 3 thì sưng to hơn. Mình thấy mình như bị thổi phồng lên sắp bay đi mất.. Vì giấu gia đình nên việc che giấu cũng khá khó khăn ㅋㅋㅋ Mình giả vờ bị đau lưng rồi ngồi yên một chỗ.
Đến tối mình lần đầu tháo áo định hình và bóc băng keo! Vì nhát nên mình cũng sợ lắm.. nhưng kỳ lạ là vết mổ không hề đau một chút nào.. Chỉ cần bóc băng ra là cảm giác ngứa ngáy cũng giảm hẳn!
5. Đi làm
Là một nhân viên văn phòng
Trước tiên là chỉ số của mình:
▲ Cao 168-169cm / Nặng 53-55kg
▲ Vòng chân ngực 70 / Độ rộng mô ngực 12
▲ Mình làm đường chân ngực, túi Motiva Demi 380cc cả hai bên.
(Ban đầu bên trái định làm 360cc nhưng bác sĩ đã điều chỉnh cho cân đối trong lúc phẫu thuật).
▲ Bác sĩ thực hiện là bác sĩ Kim Joo-won !!
Nói trước luôn là mình không hề hối hận một chút nào khi làm ở Melon... Mình cực kỳ hài lòng về mọi mặt. Mình đã định nếu có điểm nào chưa tốt thì sẽ viết ra nhưng thực sự là mình quá hài lòng!
1. Động lực phẫu thuật
Ngực lép là nỗi mặc cảm của mình từ nhỏ, nhưng vì giá cả và nỗi sợ phẫu thuật nên mình không dám nghĩ tới. Tuy nhiên, mình là người rất coi trọng dáng quần áo và hay mặc đồ ôm, nên mình cảm thấy rất nản khi thấy bản thân cứ phải cố sống cố chết dùng mút độn rồi miếng dán ngực để "hack" vòng một ^^.. Lúc đó lại là mùa hè, mồ hôi nhễ nhại rồi da dẻ nổi mẩn nên mình đã quyết tâm phẫu thuật.. ㅠ
2. Lý do chọn bệnh viện
Vì đang đi làm nên mình đã xin nghỉ nửa buổi để đặt lịch tư vấn. Mình đã tìm hiểu trên mạng (Gangnam Unni, Yeouya...) rất nhiều! Nghe nói trên Gangnam Unni có nhiều review ảnh đã qua chỉnh sửa nên mình chọn ra 3 nơi có review tốt nhất trên Yeouya!
Mình đặt lịch theo thứ tự Melon, 00, 000. Cuối cùng mình chọn Melon - nơi đầu tiên mình đến tư vấn - vì dù là lần đầu nhưng mình cảm thấy cực kỳ thoải mái..! Cứ như thể mình chắc chắn sẽ làm ở đây vậy? ㅋㅋ Thật ra ban đầu mình định chỉ đi tư vấn cho biết thôi chứ sợ quá để sau mới làm, vậy mà cuối cùng lại chốt luôn thế này đây^^.
Dù sao thì mình cũng là người Hàn Quốc điển hình (?), nên việc thời gian chờ đợi ngắn và mọi thứ diễn ra nhanh chóng khiến mình rất ưng ý. Khi vào phòng tư vấn, chị quản lý tư vấn rất thoải mái, bác sĩ cũng giải thích nhẹ nhàng cặn kẽ nên mình cực kỳ tin tưởng.
Chăm sóc hậu phẫu kỹ lưỡng, bảo hành trọn đời, các dịch vụ đi kèm... và trên hết là câu nói của chị quản lý: "Cứ thoải mái suy nghĩ rồi quyết định", không hề ép buộc đặt cọc hay khuyến mãi trong ngày, chính là điều khiến mình ấn tượng nhất.
Tuy nhiên vì là lần đầu tư vấn nên chưa có gì để so sánh, mình vẫn đi thêm các viện khác trong ngày hôm đó. Nhưng đúng là khi đi tư vấn trực tiếp, mình mới thấy bản thân dần hình thành những tiêu chuẩn riêng. Cá nhân mình thấy bệnh viện tư nhân ấm cúng hơn là các bệnh viện lớn kiểu "công nghiệp" (?), bệnh viện thứ hai mình đi thì thời gian chờ đợi quá lâu làm mình mệt mỏi.. Và mình nghe nói ở những nơi như vậy, việc gặp bác sĩ để chăm sóc hậu phẫu là cực khó nên mình hơi ngại (chưa kể giá cả chênh lệch khá nhiều, và viện thứ hai ép đặt cọc + khuyến mãi trong ngày khá nhiều ㅠ).
Dù vậy mình cũng từng phân vân vì quy trình tư vấn ở đó rất kỹ (kiểm tra siêu âm, đo kích thước tổng thể, cho xem video quá trình phẫu thuật...), và bác sĩ ở đó chuyên làm đường nách nên phục hồi nhanh không đau.. Nhưng vì mình hay mặc áo ba lỗ nên mình chọn đường chân ngực và quyết định theo cảm tính ban đầu của mình.
3. Ngày phẫu thuật
Hôm trước mình đã đặt khách sạn gần đó và đến viện trước 9h30 sáng. Vì có kế hoạch nội trú nên mình để đồ vào phòng bệnh trước rồi hồi hộp chờ đợi. Sau khi nghe giải thích, chụp ảnh, siêu âm... mình vào tư vấn thiết kế với bác sĩ.
Lúc đầu tư vấn mình không tham lam gì, chỉ muốn dáng áo đẹp nên định làm size 340, 360 để ra dáng full B-C thôi. Nhưng sau khi xem review thấy bảo nếu làm nhỏ sẽ hối hận nên tự nhiên mình lại thấy muốn to hơn chút.. ㅋㅋ Thế là mình đưa ảnh chụp màn hình cho bác sĩ xem và sau khi thảo luận, vì mình cũng cao nên bác sĩ bảo làm to hơn cũng được, thế là đổi sang 380cc (bác sĩ bảo sẽ ra dáng full C).
Đây là lần đầu tiên trong đời mình phẫu thuật và gây mê toàn thân nên khi nằm trên bàn mổ, chân mình run cầm cập.. Sợ đến mức mình hơi hối hận một chút.. Kiểu "Tự nhiên làm cái này làm gì nhỉ? Giờ muốn về nhà quá". Nhưng các chị y tá hỏi han xác nhận thông tin nên mình cũng bận trả lời mà quên bớt sợ!
Sau đó bác sĩ gây mê vào, trông bác sĩ rất có thần thái..! Bác sĩ lo lắng vì mình bị cong vẹo cột sống nên sau phẫu thuật lưng sẽ đau nhiều, nghe vậy mình lại càng sợ vì lo đau và lo gây mê có vấn đề gì không ㅠㅠㅠㅠ
Và rồi sau một mũi tiêm, hít thở sâu hai cái, chị y tá đã gọi mình dậy bảo phải tỉnh táo lại.. ㅋㅋㅋㅋ Chắc do thuốc mê nên mình cứ lơ mơ chỉ muốn ngủ tiếp nhưng chị y tá cứ liên tục gọi mình dậy!! ㅎㅅㅎ
Suy nghĩ đầu tiên của mình là "Sống rồi"... Uống chút nước và ăn một viên kẹo thì mình dần tỉnh táo lại, dù vẫn hơi chóng mặt. Ngực không đau mà chỉ thấy hơi căng tức? Mình cứ nghĩ là do có thuốc giảm đau truyền vào nên mới ổn thế, nhưng càng về sau cơn đau càng rõ rệt ㅠ Băng ép thì bí bách.. chỉ cần cử động nhẹ là thấy nhói nên mình rất sợ.
Dù chưa mang thai bao giờ nhưng mình cử động rón rén y như mấy bà bầu trong phim vậy. Việc nhấc tay hay cử động nhẹ, đau ở vết mổ thì đều ổn, nhưng cứ dùng đến cơ ngực một chút là nhói nên mình gần như biến thành búp bê gỗ.. Mình cũng cố đánh răng rồi đi bộ một chút, nhưng đến đêm thì vùng ức đau quá nên chỉ nằm thôi (phòng nội trú cực thích, có giường điện + tivi StandbyMe là nhất TT).
Cứ mỗi giờ các chị y tá, bác sĩ gây mê, rồi cả bác sĩ chính đều luân phiên đến kiểm tra, mình cần gì là có ngay nên mình rất cảm ơn ạ. Bác sĩ bảo ca mổ thành công nhưng mình sợ cử động mạnh sẽ bị biến dạng nên đã cố gắng cực kỳ cẩn thận (đúng kiểu nhát gan luôn..).
4. Ngày thứ 2 (Xuất viện)
Cả đêm mình phải ngồi ngủ nên cứ 1 tiếng lại tỉnh một lần, vùng ức vẫn đau âm ỉ.. Rạng sáng các chị y tá vẫn đến kiểm tra và sáng ra thì chuẩn bị cháo cho mình. Chắc do không cử động được và thấy bí bách nên mình chỉ ăn được 5 miếng cháo là không nuốt nổi nữa.. Thấy mình đau nên các chị tiêm giảm đau cho và cuối cùng mình cũng được tháo băng.. Cảm giác thấy ngực mình nhô lên.. thật sự rất lạ lẫm!
Vì có băng ép trên nên vẫn hơi khó thở nhưng tháo băng ra thì đỡ hơn nhiều. Thấy nhiều người bảo gây mê xong bị đau họng nhưng mình chẳng thấy đau tí nào, lạ thật.. Chỉ là nhịn ăn uống nên thấy khát thôi. Hôm sau họng mình cũng không đau tí nào! Bác sĩ gây mê ở đây nổi tiếng lắm, đúng là có lý do cả ㅠ
Sáng hôm sau gặp bác sĩ, nghe giải thích ngắn gọn cách dùng áo định hình và băng ép trên rồi mình xuất viện. Cảm giác căng cứng rất lạ và mệt nên mình đi ra rất cẩn thận ㅠ Ghé nhà thuốc lấy thuốc, qua Olive Young mua khăn tắm khô rồi mình đi tàu điện ngầm về nhà luôn.
Viết ra thì có vẻ không vất vả lắm nhưng thực sự mình đã về nhà với tốc độ "slow motion" của thế giới.. Về đến nhà tình trạng cũng không khá hơn, mình đã hiểu cảm giác "ngủ là một cực hình" là thế nào.. Nằm xuống hay ngồi dậy đều cực kỳ khó khăn.. Hóa ra cơ ngực được sử dụng ở rất nhiều tư thế, và cảm giác căng tức như sắp nổ tung khiến mình rất mệt..
Bác sĩ bảo cuối tuần cứ nghỉ ngơi rồi thứ Hai đi làm bình thường nên cuối tuần mình chỉ ở nhà nghỉ ngơi, không đi đâu cả.. Đến ngày thứ 3 thì sưng to hơn. Mình thấy mình như bị thổi phồng lên sắp bay đi mất.. Vì giấu gia đình nên việc che giấu cũng khá khó khăn ㅋㅋㅋ Mình giả vờ bị đau lưng rồi ngồi yên một chỗ.
Đến tối mình lần đầu tháo áo định hình và bóc băng keo! Vì nhát nên mình cũng sợ lắm.. nhưng kỳ lạ là vết mổ không hề đau một chút nào.. Chỉ cần bóc băng ra là cảm giác ngứa ngáy cũng giảm hẳn!
5. Đi làm
Là một nhân viên văn phòng